Địt nhau với cô đồng nghiệp bím khít dâm vcl

Ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang chiếu xuống sàn gạch men bóng loáng, phản chiếu những bóng người qua lại vội vã. Hoàng bước ra từ bếp, cầm cốc cà phê, ngồi đối diện, rút tấm ảnh nhà hàng đặt trước mặt cô, giọng trầm: “Em yêu, anh cần em nói thật, lúc Nam làm vậy ở nhà hàng, em có thích… à em bị hắn cưỡng ép phải không?” Thư giật mình, thìa rơi xuống bàn, nước mắt lăn dài, “Anh, em bị ép, em không muốn, anh đừng nghĩ vậy.” Hoàng nắm tay cô, “Anh tin em, nhưng anh cần hiểu, lúc đó em run, là sợ hay là… sướng?” Em đừng hiểu lầm anh chỉ hỏi rõ để trình báo với công ăn thôi, có đầy đủ bằng chứng sẽ dễ buộc hắn phải nhận tội. Hoàng vuốt tóc Thư, giọng khàn: “Em yêu, anh yêu em, dù gì đi nữa.” Thư gật, “Dạ, anh, em chỉ yêu anh,” nhưng nội tâm cả hai phức tạp. Hoàng kéo áo Thư lên, đôi vú căng mọng bật ra, núm vú lấp lánh dưới ánh đèn, anh cúi xuống liếm, “Chụt chụt,” lưỡi quét quanh núm vú, mút mạnh, “Ngọt quá, em yêu.” Thư cong người, ngửa đầu ra sau rên khẽ: “Ư… anh… sướng quá…” Lòng cô rối loạn, vừa yêu Hoàng vừa nhớ cảm giác lén lút đầy nhục dục với Nam, lồn cô co bóp, nước rỉ ra thấm xuống sofa. Lòng cô vừa sợ vừa ám ảnh ký ức phòng khám – ánh đèn trắng lạnh, bàn tay Nam miết lên lồn cô, giọng hắn thì thầm: “Em ướt quá, Thư” – và lồn cô bất giác rỉ nước, thấm qua lớp